1. Chào mừng đến với CaravanVN!
    Nếu bạn thấy nơi đây thú vị, tại sao lại không đăng ký tham gia để trao đổi cùng mọi người. :)
    Dismiss Notice

Cafe Sài Gòn Những Điều Thú Vị Chưa Nhắc

Discussion in 'Thảo luận trò chuyện' started by Tu Ech Sai Gon, Dec 18, 2015.

  1. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator

    Em xin lỗi Bác khoai , Em mở mục nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 để mình bàn về Cafe Sài Gòn, nên dời bài của Bác qua đây nha. Em cám ơn Bác khoai nhiều ạ.

    Bài Bác khoai đăng nè cả nhà nhé.

    SÀI GÒN, CÀ PHÊ VỈA HÈ LUÔN LÀ… NGON NHẤT!


    Nguyễn Gia Định

    ‪ Quả là không thể tưởng tượng một ngày Sài Gòn không có cà phê vỉa hè. Không thể tưởng tượng con đường nào thiếu quán cà phê vỉa hè. Bao nhiêu xó xỉnh hẻm hóc, đầu chợ góc phố, bến xe bến đò, bệnh viện, trường học, doanh trại quân đội, công xưởng là bấy nhiêu khu vực tốt lành cho cà phê bén rễ.

    Người Sài Gòn hầu như không ai là chưa ngồi cà phê một bận. Nói không ngoa, người ta uống cà phê từ hồi còn bị người nhà ẵm theo ra quán, múc muỗng cà phê đen lừa đổ vào miệng. Cái miệng bé xíu chóp chép nuốt vào nhổ ra, khóc bệu bạo…

    Để ra quán cóc, chả cần vốn và mặt bằng nhiều. Chỉ cái bàn nhựa (trước đây là bàn gỗ, sau đó chỉ mỗi cái ghế cây thôi cũng được!) kê đồ pha chế lỉnh kỉnh, cái hỏa lò và ít bộ ghế nhựa. Ngoài người bán, còn thêm đứa nhỏ làm chân bưng bê. Nước nôi, khăn lau, củi đóm… đút cả xuống gậm bàn.

    Công an tới, nhanh chóng gửi hết đồ vào nhà gần đó. Người bán người uống đứng khơi khơi làm như vô sự. Công an đi, lại ngồi tiếp. Biết vậy là vi phạm luật, song dường như ai cũng thấy đó là chuyện bình thường, kể cả những chiến sĩ công an hết giờ làm việc, mặc áo “thường dân” cũng rủ nhau ra đầu hẻm “làm cái đen”!.

    Để ngồi quán cóc, chả cần có điều kiện gì. Ngay cả tiền, nhiều khi cũng miễn! Người tới chốn này như thể người nhà. Anh quần đùi, cởi trần cũng tư cách ngang thầy công chức áo cổ cồn cravate, thơm nước hoa cạo râu. Chị gái ẵm con, kêu ly xây chừng đoạn bỏ đi mua ổ bánh mì, trở lại vừa ăn vừa uống ung dung, xong ký sổ. Ông Tư hưu trí, chú nhà báo, anh xe ôm ế khách kẻ đánh cờ, kẻ ngồi chầu rìa hút thuốc nhẩn nha, bên cạnh đám thiếu niên chơi đâu đó tạt vào, sáu em kêu ba ly trà đá.

    Bao nhiêu gương mặt, bao nhiêu đoạn chuyện trò, bao nhiêu kiểu sống, bao nỗi vui buồn, bao năm tháng… Tất cả làm nên phong cách không lẫn vào đâu được của người Sài Gòn - mà khi xa quê, thậm chí bỏ xứ, nhiều người vẫn vì nó thẫn thờ rơi nước mắt lúc tinh mơ, khi khuya khoắt chong đèn, lúc đau bệnh co ro nhìn tuyết rơi.

    Cà phê cóc, cà phê vỉa hè hầu hết đều không tên. Người ta gọi theo tên hẻm tên phường, tên chủ quán, kiểu “ra Văn Khoa đi mày”, “tao ngồi Vạn Hạnh”, “lại xuống chỗ Em Hà”…

    Cà phê cóc không có nhạc, không máy lạnh, không hoa lá cỏ cây, ghế bàn sang trọng mà chỉ có bụi đường, nắng mưa và tiếng đời sống chung quanh, ồn ào hừng hực. Bên ly cà phê đen, thảnh thơi ngồi nhìn mọi sự, gặp mọi người, kể cả gặp chính mình. Không khoe khoang, làm dáng sang trọng, không sợ bóng sợ gió ai. Ngồi cà phê này là xuống sát đất rồi. Ai thấy mình nữa mà sợ.

    Lê Thị Kim, một nhà thơ nữ, cựu sinh viên khoa Hoá trường Tổng hợp, có lẽ khó chịu với triết lý “Không cà phê coi như không sống nổi của dân Sài Gòn”, bèn viết bài “Ra khỏi quán cà phê” để hài tội cà phê: Xin anh nhớ cho rằng - Cha ông ta không có cà phê buổi sáng - Vẫn có Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa…

    Chẳng lẽ vua Quang Trung trước giờ xuất binh ra Bắc cứ phải dùng ly cà phê đen? Bài thơ làm năm 1984. Nước chảy qua cầu lâu rồi, chắc chị Kim cũng đã kịp uống cà phê nhiều và cười xòa về bài thơ dạo trẻ. Còn chúng ta, đi trên đất Sài Gòn, biết nhiều dạng quán xá cũng chẳng tội lỗi gì. Cứ tùy tâm trạng, tùy đối tác, tùy hoàn cảnh mà chọn nơi nhìn giọt cà phê rơi từ “cái nồi ngồi trên cái cốc”...

    Dù là thế hệ 5X… hay n+1 X đi nữa thì khi ra khỏi quán cà phê mọi người cũng đều bước về phía mặt trời, như nhau. Phía trước hay phía sau mặt trời, chẳng có gì khác cả…

    [​IMG][​IMG]
    P/S: Khoai thích bài viết này dù Khoai rất ít khi uống Cafe!
     
    Xuanlynh, XuanThang and BLUE SKY like this.
  2. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Nói về văn hóa cafe ở Sài Gòn mình còn nhiều cái hay dữ lắm Bác khoainhe. Giờ nhiều bạn trẻ không biết uống cafe kho, hiện ở Q.5 vẫn còn 1 chỗ bán cafe kho, cực hay! Ai trả tiền mặt thì trả, ai ghi sổ thì chỉ cần báo tên, vậy thôi, đơn giản và chất vô cùng......Em có hỏi họ, rủi họ đi luôn hỏng trả tiền sao bán tiếp......bác chủ chỉ cười nói xưa giờ có ai làm vậy đâu, làm vậy tụi tui đâu còn tới giờ.

    Văn hóa cafe Sài Gòn là vậy, mộc mạc, giản đơn nhưng lại đầy ắp tình người.......
     
    XuanThang and BLUE SKY like this.
  3. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Đợi bài văn hoá ... nhậu SG
    đăng bởi thang455411
     
    XuanThang and BLUE SKY like this.
  4. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Anh nhậu nói ít thì không thể là ít mà nói nhiều cũng chẳng dám nói là nhiều......nhưng để hiểu được và viết lên hết cái tinh túy như bài cafe này là cả 1 kỳ công.....,nếu viết được gởi báo lấy nhuận bút đi nhậu......rồi lấy bài đó gởi lên diễn đàn luôn nha Thắng ơi......
     
    BLUE SKY likes this.
  5. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Ừa, lạ quá, cái tên Cafe kho ? Khoai nghe lần đầu đấy! không biết hương vị thế nào, cách pha ra làm sao mà có tên kì vậy? Tư Ếch cho địa chỉ đi, mình sẽ ghé ,nếu vui thì thử uống chịu/ghi sổ để có cớ quay lại lần sau! Hay taoffline cafe kho thử xem sao cả nhà oi?

    Đăng bởi Bác khoai
     
    BLUE SKY likes this.
  6. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Nó là caphe pha sẳn hay caphe pha vơt khác với pha phin, giờ ở Cantho đa số (90%) vẫn pha sẳn, pha phin sẽ mác hơn và mình đợi lâu hơn. Nhưng caphe kho phải đúng chỗ nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 ngon.

    Đăng bởi thang455411
     
    BLUE SKY likes this.
  7. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Em không nhớ tên đường Bác khoai ơi. Em chỉ nhớ nó nằm ở góc ngã ba 1 con đường nhỏ ở gần Trần Hưng Đạo Q.5.

    Cafe kho là như vậy nè Bác khoai ơi.....(hình mang tính chất minh hoạt, không phải hình em chụp bác nhe)
    cafe kho.
     
    Xuanlynh, thang455411 and BLUE SKY like this.
  8. BLUE SKY

    BLUE SKY Thành viên CaravanVN

    Em là con nghiện cafê, đi caravan nước ngoài là em phải thủ hẳn 01 valy cafê Trung Nguyên và sữa đặc để pha phin đủ uống cho mình và cho người thương... Đến giờ này em cũng lăn tăn cafê đâu mới là đúng vị và đúng chất... Vì em nghe đồn là cafê bây giờ lắm hóa chất... Nhưng ít nhất mỗi ngày phải 01 cối cafê phin sữa em mới đủ tỉnh táo làm việc và tim em mới đủ lực vận hành vì em nghiện cafê từ bé đến giờ...
     
    Xuanlynh and Tu Ech Sai Gon like this.
  9. khoai

    khoai Thành viên nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365




    Cà phê ở Sài Gòn


    Ở những nơi khác thì tôi không biết thế nào, nhưng ở Sài Gòn thì cà phê chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim của mỗi con người nơi đây.

    Câu cửa miệng quen thuộc của dân Sài Gòn là: “Rảnh không, uống cà phê?”
    Nghe như vậy là đủ hiểu. Cà phê đối với con người nơi đây không chỉ là một món giải khát, một món uống bình thường mà là một nếp sống, văn hóa. Loanh quanh ở Sài Gòn, ta rất dễ dàng bắt gặp cơ man những quán cà phê với đủ loại giá cả, từ 5-7 nghìn một ly cho tới trên 50 nghìn một ly, thậm chí có nơi bán một ly cà phê với giá cả trăm nghìn.

    Tuy vậy, gắn bó nhất với người Sài Gòn, chắc chắn là cà phê “cóc”. Sỡ dĩ Sài Gòn chuộng “cóc” như vậy, là vì ta có thể uống “cóc” ở bất cứ đâu, từ lề đường, bến xe đến tận… trong hẻm, thậm chí trong… sân chùa. Không rõ cà phê “cóc” xuất hiện đầu tiên vào thời điểm nào, nhưng qua những bức ảnh chụp Sài Gòn xưa có những xe nước giải khát (chắc là tiền thân của những quán “cóc” ngày nay) bán đầy xá xị Chương Dương, bia Con cọp, Coca Cola,…thì ta có thể chắc chắn một điều rằng các quán “cóc” đã xuất hiện ở Sài Gòn này ít nhất là trên 70 năm rồi.

    Uống ở quán “cóc”, thưởng thức cà phê chỉ là phụ, vì đâu phải ai cũng gọi cà phê. Cái chính là…tám. Đủ thứ chuyện trên đời. Từ những câu chuyện chứng khoán, kinh doanh của những gã mặc những bộ đồ lớn được may cắt khéo tay, đến những câu chuyện thời bão giá của những con người mưu sinh mà trên khuôn mặt in hằn vết cơ cực cùng đôi mắt trũng sâu. Cũng có những cô cậu sinh viên, cậu ấm cô chiêu hay dân tỉnh xa nhà, mải mê bàn chuyện học, chuyện chơi, nổi hứng thì lôi cây ghi-ta ra dạo vài bài rồi mọi người cùng hát thật vui vẻ. Thậm chí, ở các quán “cóc”, ta còn bắt gặp được những câu chuyện… bàn đề, cá độ đá banh, đâm thuê chém mướn… của các tay giang hồ “gộc” với chi chít hình xăm trên người.

    Chính vì cái sự “tám” đó mà uống cà phê ở Sài Gòn đem lại cho con người ta một cảm giác đồng điệu, bình đẳng rất… xã hội chủ nghĩa. Một tay Tổng Giám đốc ăn bận lịch sự tay đeo đồng hồ cực xịn vẫn có thể uống cùng bàn cà phê với một gã xe ôm ở đâu không biết. Không phân biệt giàu nghèo, sang hèn. Bước chân vào quán cà phê thì ai cũng như ai cả thôi. Có thể kiến thức tôi hạn hẹp, hoặc tôi thấy chưa đủ nhiều, biết chưa đủ rộng, nhưng tôi chỉ thấy được ở Sài Gòn nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 có hình ảnh người ta đi hỏi người bàn bên rằng: “Cho tớ xin điếu thuốc đi bạn”. Và rồi họ cười nói với nhau như thể đã quen nhau từ lâu lắm rồi.

    [​IMG]

    Uống ở quán “cóc”, chủ yếu là “đen đá”. Và uống phải đắng nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 đã, uống ngọt thì yếu rồi. Dân Sài Gòn kháo nhau rằng, chỉ những ai trải qua thăng trầm của cuộc đời, chứng kiến được những binh biến của lịch sử, những nỗi buồn của thời đại thì nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 uống được cà phê “đen đá” đắng đúng điệu. Còn “nâu đá”, người ta cho rằng chỉ dành cho giới sinh viên, cái tuổi phải thăng trầm với đủ thứ luận án, báo cáo dài thâu đêm nhưng vẫn còn chút mơ mộng nên cần thêm tí ngọt để thấy cuộc đời này vẫn còn tươi đẹp quá.

    “Bạc xỉu” là từ Quảng Đông, có nguồn gốc từ người Hoa ở khu Sài Gòn – Chợ Lớn, sữa nhiều hơn cà phê, uống rất ngọt. Hồi xưa thì “Pạc sỉu” (nói theo giọng Quảng Đông) là món ăn sáng, dùng kèm với một cái “Pánh pao” (vẫn là giọng Quảng Đông). Ngày nay thì những người gọi “bạc xỉu” thường là những cô gái theo chân người yêu đến các quán “cóc” học uống cà phê.

    Uống ở quán “cóc”, chắc chắn không thể thiếu hai thứ dùng kèm: bình trà và vài điếu thuốc thơm. Trà cũng là loại thường, có khi là trà nước hai, nước ba, thậm chí… nước thứ n, ai mà biết. Nhưng mà để pha vào ly cà phê với chút cà phê còn sót lại thì đúng là ngon, ngon quá. Còn thuốc lá, đúng thật là thứ không thể thiếu trên bàn cà phê. Có người thích hút điếu “nguyên zin”, tức là nguyên mẫu điếu thuốc thế nào thì hút thế ấy. Người thì chấm điếu thuốc vào ly cà phê, hoặc trà, để cho “tăng vị thơm”. Còn có người thì khoái rút đầu lọc ra, hút “cho khoái”. Cũng như vấn đề bình đẳng mà tôi đã đề cập ở trên, thuốc lá cũng là một yếu tố kéo mọi người gần nhau hơn. Anh là Tổng Giám đốc, anh thích hút Con mèo. Tôi là gã xe ôm, tôi cũng thích hút Con mèo. Vậy chúng ta có khác gì nhau?!

    Về cách uống cà phê, thì quái lạ, dân Sài Gòn không có cách uống cà phê nào đặc trưng, hệt như cái xứ sở này. Đặc trưng của Sài Gòn chính là không cái đặc trưng nào cả. Vì Sài Gòn là nơi tập hợp của dân tứ xứ, dân nhập cư nên thật dễ hiểu khi nó có đủ diệu dàng để chiều lòng tất cả mọi loại người. Điều đó cũng ảnh hưởng đến cách uống cà phê của con người nơi đây. Các cô cậu thanh niên thì khoái tụ tập thành nhóm, hút cái “rột” ly cà phê và cười nói những câu chuyện không đầu không đuôi. Hoặc có những gã công chức, dù biết sẽ phải chạy trối chết để cho kịp giờ làm cũng ráng uống vội ly cà phê cho đỡ… ghiền, rồi sau đó nhanh chân để chen vào những ồn ào, vội vã của thời thế. Hay nếu để ý một chút, ta sẽ thấy những người vì khổ quá, buồn quá mà uống cà phê một mình. Những người ấy tôi vẫn hay gọi là “một cà (phê), một thuốc (lá), một bình trà”. Rất lặng lẽ, họ kiếm tìm những góc khuất. Nhấp ngụm cà phê, súc miệng lại bằng một chút trà rồi kéo một hơi thuốc. Để quên đời…

    Nói đến cà phê Sài Gòn mà không kể ra một vài quán cà phê đặc biệt ở đây thì đúng là thiếu sót. Ngày nay, nhu cầu thưởng thức toàn dân tăng cao, quán cà phê không chỉ là bán cà phê nữa, mà xuất hiện nhiều loại hình cà phê khác lạ, như “Cà phê Văn phòng”, “Cà phê Sân vườn”, “Cà phê Sách”… này nọ các thứ, nhưng vẫn không sao thay thế được vị trí của Cà phê “cóc”. Có quán cà phê kia đặc biệt lắm, ở gần ngã tư Phú Nhuận khúc đường Phan Đình Phùng, mà dân tình quen miệng vẫn gọi là cà phê “Âm phủ”. Bán đủ 365 ngày trong năm không nghỉ một ngày kể cả lễ, Tết, bán đủ 24 tiếng một ngày. Liên tục cứ như vậy chắc cũng đã hơn 70 năm rồi (theo lời người bán thì quán đã có từ thời Pháp còn chiếm đóng ở đây). Chính vì cái cách buôn bán lạ đời như vậy nên người dân nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 gọi đây là cà phê “Âm phủ”, vì chỉ có dưới âm phủ nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 có kiểu giờ giấc ma quỷ như vậy.

    [​IMG]

    Ngược dòng thời gian về lại Sài Gòn xưa, chắc hẳn trong kí ức của nhiều người vẫn còn vương vấn “Trục Café” Givral – La Pagode – Brodard danh tiếng xưa kia, là nơi gặp gỡ của rất nhiều ông nghị, văn nghệ sĩ, nhà báo… Đáng tiếc, ngày nay thì “Trục Café” đã không còn vì bị đập bỏ để dành đất cho các công trình làm đổi nhà cái bet365 có uy tín không?_link vào bet365_tỷ số trực tuyến bet365 thành phố. Cũng có một chút cố gắng, nỗ lực để khôi phục lại hình ảnh của Café Givral, nhưng theo đánh giá của nhiều người Sài Gòn xưa, thì không đáng kể. Và hình ảnh những tay tình báo, săn tin ngồi trong không gian dày đặc khói thuốc ở “Trục Café” để trao đổi tin tức sẽ chỉ còn là một kỷ niệm đẹp về Sài Gòn của những năm tháng ấy.

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    Kỷ niệm rất đẹp không phải vì nó vui hay nó buồn, mà vì nó ra đi sẽ không bao giờ quay trở lại. Cà phê sẽ không bao giờ tách khỏi Sài Gòn, vì trên hết, tự nó đã là một nét văn hóa, là phong cách của con người nơi đây;

    Nó gắn liền với cuộc sống, ký ức của Sài Gòn. Nó là hiện tại của Sài Gòn. Nó còn là cái cớ để người ta nhớ nhau mà gặp mặt, là lý do hẹn hò của một cậu chàng nào đó, là nơi bàn công việc, là nơi tiếp đối tác, thậm chí là ký hợp đồng… Có thể nói, cà phê là khởi nguồn của mọi câu chuyện ở Sài Gòn. Cà phê chính là Sài Gòn.
    (Theo Nguyễn Bảo – Mann Up)

    (Khoai sưu tầm)
     
    Last edited: Dec 18, 2015
  10. tieulinhtinh

    tieulinhtinh Thành viên CaravanVN
    thích thì nhích, vợ không thích thì...ở nhà :)

    Em thì rất thích cà...cà fê...fê :)
     
    thang455411 and Tu Ech Sai Gon like this.

Share This Page